175 An ơi, đợi ngày trở về mới nhất

Người ta thường hoài cổ, yêu một đất nước để làm gì? Nhiều người đã hỏi tôi tại sao tôi yêu Hội An đến vậy? Tôi chưa bao giờ có thể trả lời và có thể không bao giờ có câu trả lời đầy đủ và chính xác. Hội An trong tôi giản dị lắm.

Hội An, một tình yêu kỳ lạ

Hà Nội tháng 10 nắng nóng. Sau bao ngày chờ đợi, đôi giày mình đặt từ shop đồ da ở Hội An đã về đến Hà Nội. Đã 2 năm rồi tôi chưa trở lại Hội An, cảm giác cầm trên tay một món đồ từ nơi ấy như gặp lại người thân quen. Cảm động, hạnh phúc và gần gũi.

Tôi có một tình yêu kỳ lạ với đất nước này, đến mức bạn bè của tôi nói đùa rằng đó là quê hương của tôi. Mọi người thích đi du lịch đến những nơi mới, tôi chỉ luôn muốn quay lại Hội An. Khi ngồi viết những dòng này, lòng tôi trào dâng nỗi nhớ.

Một phố Hội bình dị và an yên (Ảnh: Internet).
Một phố Hội bình dị và yên bình (Ảnh: Internet).

Hội An nhỏ, chừng chỉ vài con phố cổ, 2 bãi biển. Nửa ngày là đủ để tham quan. Do diện tích nhỏ nên Hội An lúc nào cũng đông đúc. Vào những ngày như Rằm tháng Giêng hay Tết Trung thu, bạn sẽ thấy một “biển người” ở thành phố Hội An. Hội An cổ kính nhưng cũng rất sầm uất. Có phải tất cả đều đúng?

Tôi đã đến Hội An nhiều lần, tất cả các ngày lễ trong năm, gần 12 tháng. Từ những ngày Hội An chật như nêm, tôi đã từng ở Hội An những ngày bão lũ. Càng đến càng yêu, càng muốn quay lại.

Người ta thường hoài cổ, yêu một đất nước để làm gì? Nhiều người đã hỏi tôi tại sao tôi yêu Hội An đến vậy? Tôi chưa bao giờ có thể trả lời và có thể không bao giờ có câu trả lời đầy đủ và chính xác. Hội An không có nhiều cái mới thay đổi theo từng năm khiến ta có thể khám phá mãi không thấy chán. Chắc chỉ thêm vài quán cà phê mới, vài chỗ chụp ảnh mới thôi. Còn lại đều đã cũ. Xưa đến nỗi dù có đi bao nhiêu lần thì những khung ảnh Hội An của tôi chỉ khác góc nhìn, góc nhìn.

Một, chờ ngày trở về

Nhưng với tôi, Hội An không phải là những thứ đó.

Hội An trong tôi giản dị lắm. Tôi thức dậy vào buổi sáng và điều đầu tiên xuất hiện trong đầu tôi là “Tôi đang ở Hội An”. Hãy bước ra đường, thong thả đi dạo, hít thở khí trời, ngắm nhìn mọi thứ trong tầm mắt. Chỉ cảm giác như mình đang ở Hội An thôi cũng khiến mọi giác quan của tôi rung lên sung sướng.

Và có một điều này, bạn có để ý không? Trong phố cổ, buổi chiều luôn có tiếng nhạc phát ra từ những chiếc loa treo cao trên cột điện. Một bài hát không lời, tôi thậm chí còn không biết tên. Thanh âm chỉ nhẹ nhàng, bồng bềnh, lơ lửng giữa căn phòng, xen lẫn tiếng cười nói của du khách dạo phố cổ. Nhưng mỗi khi nghĩ đến Hội An, tôi lại nhớ những buổi chiều ấy da diết đến nỗi nhiều khi chỉ muốn thời gian ngừng trôi ngay khoảnh khắc tôi ngồi trước hiên nhà và hòa mình vào âm thanh yên bình.

Những con người sống nơi đây cũng thật dung dị và chân chất (Ảnh: Internet).
Những người dân sống ở đây cũng rất giản dị và chân chất (Ảnh: Internet).

Lạ lùng thay, tôi chỉ cảm nhận trọn vẹn sự thoải mái và yên bình của nơi này khi một mình đến Hội An. Có lẽ bản thân tôi cũng biết, cách tôi yêu đất nước này hơi lạ nên khó ai có cùng “tần số”. Ví dụ, tôi luôn đi xe máy một mình từ Đà Nẵng đến Hội An. Đã bao lần tôi đi quãng đường ấy, đến nỗi cột mốc biên giới “Địa phận Hội An” đã trở thành công tắc 2 chiều trong cảm xúc của tôi. Một người háo hức, một người tiếc nuối, dù họ giao nhau trong hạnh phúc.

Với tôi, Hội An rất "bình yên".  (Ảnh: Internet).
Với tôi, Hội An là “bình yên”. (Ảnh: Internet).

Hội An trong tôi, từ lâu đã không còn là xứ sở để du ngoạn. Đối với tôi nó có nghĩa là “trở lại”. Vì vậy để viết về Hội An, có lẽ sẽ không có cách nào viết hết được. Bởi vì tôi luôn nhớ Hội An rất nhiều, tôi rất muốn quay lại Hội An.

xem thêm
dam my tu chan 1

15 câu chuyện giả tưởng tuyệt đẹp dành cho fan cổ tích

Truyện ngôn tình tu chân là thể loại lấy tu chân làm chủ đạo. Bên cạnh những tác phẩm đam mỹ cổ trang đã quá nổi tiếng như Husky và con mèo trắng, Ma đạo tổ sư,… thể loại huyền huyễn thì vẫn còn rất nhiều truyện khác cũng hay và đặc sắc không kém. Cùng với nhau…