23 Phần 2 Đề 33: Tưởng tượng và kể một câu chuyện về các nhân vật Chim chích, Hoa sen, Mặt trời. mới nhất

Phần 2 Đề 33: Tưởng tượng và kể một câu chuyện về các nhân vật Chim chích, Hoa sen, Mặt trời.

Hướng dẫn

Ngày xửa ngày xưa, bấy giờ, con người mới chỉ biết làm ruộng thôi, có ba người bạn: Chim Chích, Hoa Sen, Mặt Trời. Tuy mỗi người sống ở một nơi: đứa trên trời, đứa dưới nước, đứa trên mặt đất nhưng chúng lại sống rất gắn bó. Không ai biết chúng kết bạn với nhau lúc nào, từ bao giờ và chắc cũng chẳng ai biết khi nào Chim Chích, Mặt Trời và Hoa Sen sẽ không còn là bạn của nhau nữa nhưng khi đọc xong câu chuyện này chắc bạn sẽ hiểu, họ sẽ mãi mãi là bạn của nhau.

O… ó… O…

Chú Gà Trống gân cổ gáy rõ to, đánh thức mọi người dậy. Mặt Trời thức dậy đầu tiên. Chị bay đến muôn nơi, trải nắng vàng mặt đất. Những sợi nắng vương trên cành cây, hoa lá, sưởi ấm sân nhà. Mọi người bừng tỉnh giấc và vội vã ra đồng làm việc. Mùa gặt sắp đến, ai ai cũng chăm chỉ làm việc với mong muốn có một vụ gặt bội thu. Mặt Trời tỏa nắng rực rỡ làm cánh đồng lúa thêm trĩu nặng bông. Nhưng hôm nay, nó thấy thiếu vắng một thứ gì đó trong công việc lao động hăng say này. À! Đúng rồi. Từ sáng đến giờ vẫn chưa thấy cậu Chim Chích đâu. Mọi khi, vào giờ này, cậu ta đã nhảy nhót ca hát, sà xuống giúp các bác nông dân bắt sâu. Vậy mà hôm nay chả thấy tăm tích đâu cả. Lạ thật! lạ thật. Mặt Trời liền bay ngay đến ao sen, thấy Hoa Sen đang đùa nghịch cùng với đám hoa súng, Mặt Trời gọi:

– Sen Hồng ơi! Cậu có thấy Chim Chích ở đâu không?

Sen Hồng ngơ ngác bảo:

– Ở, mình tưởng cậu ấy ra đồng bắt sâu cho lúa cơ mà.

– Ừ, mình cũng biết thế nhưng sáng nay, mình không thấy cậu ấy ngoài đồng.

Sen Hồng bảo:

– Cậu thử đến khu rừng tìm xem. Dễ cậu ấy ngủ quên cũng nên?

Mặt Trời liền bay ngay đến khu rừng Hạnh Tử – nơi ở của Chim Chích. Đến nơi, thấy cửa đóng im ỉm, Mặt Trời gọi:

– Chim Chích ơi, dậy mau đi. Mọi người ra đồng làm việc hết rồi. Chim Chích ở trong nhà nói vọng ra:

– Cậu cứ đi làm việc của cậu đi. Kệ mình! Đứng lo cho mình!

Xem thêm:  [Dàn ý] Em hãy kể lại một chuyến tham quan thác Prenn ở Đà Lạt

Mặt Trời nghe thế giận lắm liền vội vàng bay đi. Mấy hôm nay chim Chích suy nghĩ rất nhiều. Hôm trước nó nghe mọi người trong rừng bàn tán xôn xao. Họ bảo rằng Chim Chích chơi với Sen Hồng và Mặt Trời chả hợp tí nào. Mặt Trời bay lượn trên bầu trời cao, tỏa nắng rực rỡ xuống mặt đất, ai ai cũng tôn thờ. Chả thế mà con người gọi là Thần Mặt Trời. Còn Sen Hồng là loài hoa quý, được bày trong những ngày lễ trọng đại. Ai mà chả thích hoa sen vì nó vừa thơm ngát, tươi sắc lại gắn liền với lịch sử của người Việt. Thế mà hai đứa đấy lại chơi với thằng Chim Chích bé tí ti. Người thì lông nâu, chân cẳng nhỏ như que tăm. Sống trong cái tổ làm toàn rơm rạ. Thật là chẳng biết chọn bạn mà chơi. Nói xong, họ cười vang cả khu rừng.

Chim Chích nghe thế tủi thân lắm. Suốt buổi tối hôm qua, nó đã nằm nghĩ ngợi rất nhiều. Nghĩ đi nghĩ lại nó càng thấy hai người bạn của mình thật cao quý, rực rỡ, đẹp đẽ biết bao còn nó thì thật nhỏ bé, kém cỏi. Đúng thật là chẳng hợp tí nào. Mình chơi với họ, mình thấy hổ thẹn cho bản thân, còn họ lại xấu hổ khi có người bạn như mình. Nó nghĩ vậy và bay ngay đến chỗ Sen Hồng và Mặt Trời. Chim Chích vừa đáp xuống đã thấy Mặt Trời và Sen Hồng gọi í ới:

– Chim Chích ơi lại đây, lại đây. Bọn tớ có quà cho cậu này.

Trên những lá sen xanh mát đựng đầy những hạt thóc vàng. Mặt Trời thì thầm vào tai Chim Chích:

– Phần thưởng của cậu đấy. Món quà này của các bác nông dân gửi tặng. Nhờ có cậu bắt sâu cho lúa mà các bác được một mùa gặt bội thu. Sướng nhé. Bọn mình rất hãnh diện vì có người bạn như cậu.

Sen Hồng âu yếm cười, bảo Chim Chích:

– Cậu giỏi thật đấy Chim Chích ạ! Mình rất, rất khâm phục cậu.

Chim Chích ngỡ ngàng. Nó không ngờ trong mắt bạn bè nó lại được coi trọng như vậy. Lúc này, nó không còn muốn cho các bạn biết những điều nó đã nghĩ trong buổi tối hôm qua. Chim Chích rụt rè:

– Khoan đã các cậu, mình muốn nói với các cậu một chuyện.

Mặt Trời cười bảo:

– Có phải chuyện lúc này không?

Thôi, thôi bỏ qua. Chắc lúc ấy cậu đang ngái ngủ nên mới nói thế chứ gì. Thôi không sao đâu, mình không để bụng đâu. Chúng mình là bạn của nhau cơ mà. Chao ôi! Chim Chích chỉ muốn khóc. Nó đã có những người bạn rất tốt ở xung quanh vậy mà nó không biết. Lúc này đây, nó chỉ muốn được nhắc lại câu nói này hàng ngàn, hàng vạn lần: “Chúng mình là bạn của nhau cơ mà!”. Trên môi Chim Chích nở nụ cười hạnh phúc. Nó vui vì nó có bạn, những người bạn tốt nhất mà nó đi khắp thế gian không đâu có thể thấy được.

Theo Bailamvan.edu.vn

Xem thêm:  Đề 26: Cảm nhận văn bản Đêm nay Bác không ngủ