23 Phần 2 Đề 34: Kể một cuộc gặp gỡ. mới nhất

Phần 2 Đề 34: Kể một cuộc gặp gỡ.

Hướng dẫn

BÀI LÀM 1

Các bạn thành phố ơi! Các bạn đã được gặp các bạn khuyết tật ở vùng xa chưa? Còn tớ được gặp rồi đấy. Các bạn có muốn tớ kể về chuyến đi thú vị mà đầy nước mắt này không? Tớ kể đây nè.

Cuộc gặp gỡ đột ngột này xuất phát khi tớ và ba bạn cùng lớp: Minh, Huy và Lệ đạt giải Văn cấp tỉnh. Vì vậy, Tỉnh ủy đã quyết định cho bọn tớ đi thăm các bạn nhỏ khuyết tật. Sáng hôm ấy, bọn tớ cùng mấy thầy giáo, cô giáo lên xe và đi lên Lào Cai. Lúc đi thì mừng vui khôn xiết, nhưng khi đến nơi nước mắt đã chan chứa trên bốn gương mặt. Lúc đến, trời đổ mưa. Bọn tớ đến lớp của các bạn khuyết tật và nhìn qua khe cửa sổ bọn tớ đã thấy gì? Trong lớp các bạn nhỏ đều bị dị tật. Có bạn vì chất độc màu da cam, có bạn do không được bố mẹ chăm sóc từ nhỏ tủi thân đâm ra ốm bệnh mà thành mất trí nhớ hoặc cảm, điếc. Bao hoàn cảnh éo le và đau khổ. Buổi học được ngưng lại và bọn tớ đã bắt đầu giao lưu cùng các bạn nhỏ ấy. Lúc đầu, còn lạ lẫm, nhưng trước lạ sau quen, bọn tớ hòa đồng cùng các bạn. Các bạn nhỏ tuy không được bình thường nhưng bù lại các bạn rất mến khách. Tớ giới thiệu mình rất bình thường. Bạn Minh nói bằng tiếng Anh. Lúc đầu chẳng biết nó nói gì, sau mới hiểu ra, các bạn và bọn tớ đều bò lăn ra cười. Còn bạn Huy giỏi tiếng Pháp, nó giới thiệu mình bằng tiếng Pháp, nó bốc phét những chuyện ở chỗ bọn tớ. Nó kể như kể chuyện tiếu lâm. Sau mỗi câu chuyện nó kể, cả lớp khuyết tật đều vang rộn tiếng cười vui vẻ. Còn bạn Lệ, là con gái nên hiền dịu hơn. Nó ngồi cùng nhiều bạn gái ở cuối lớp thủ thỉ trò chuyện, tâm sự. Các thầy cô giáo bước vào, không khí trở nên nghiêm trang hơn. Các bạn khuyết tật hát tặng chúng tớ những bài thật hay và vui nhộn. Đến lượt bạn Minh, nó vẫn như ngày nào kể chuyện tiếng Anh và sau đó mới kể lại bằng tiếng Việt, ai cũng chú ý lắng nghe. Còn bạn Huy, chứng nào tật nấy, nó lại chào bằng tiếng Pháp làm các bạn chẳng hiểu gì. Nó lại kể những chuyện tiếu lâm mới làm cả lớp phì cười. Cái Lệ cũng kể chuyện, có chuyện vui làm khuôn mặt ai cũng hớn hở, còn chuyện buồn, ai cũng rưng rưng nước mắt. Cuối cùng là tớ biểu diễn ảo thuật cho các bạn cùng xem. Sau mỗi trò, các bạn đều ồ lên thích thú và kinh ngạc.

Xem thêm:  Tả về con lợn đất văn lớp 6

Buổi giao lưu kết thúc, bọn tớ cùng ra về. Các bạn tiến tới một đoạn. Nhìn các bạn xa dần mà trong lòng nửa muốn ở lại, nửa muốn ra đi. Về nhà đã một tuần mà tớ còn nhớ rõ câu chuyện vừa vui, vừa buồn đó.

BÀI LÀM 2

Nhân ngày 22 – 12, ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam, trường em có tổ chức cho toàn bộ học sinh khối 6 đến thăm các chú bộ đội ở lực lượng phòng không, không quân.

Khi đến nơi chúng em rất ngạc nhiên vì ở đó có rất nhiều máy bay và tên lửa. Em bạo dạn ra xin một chú bộ đội: cho em được ngồi lên chiếc máy bay. Ngay lập tức chú nói rằng:

– Không được, vì chú không có quyền cho phép ai ngồi lên máy bay.

Bỗng nhiên có tiếng gọi của cô giáo tập trung lớp, ngay lập tức em chạy vào hàng. Sau khi điểm đủ sĩ số, cô cho chúng em vào phòng thông tin. Ở đó em đã nhận ra chiếc máy bay dò sóng ra-đi-ô. Các chú nói:

– Trên chiếc máy bay nào cũng có một máy phát tín hiệu để truyền về trung tâm và khi có máy bay nào xâm phạm bầu trời sẽ bị máy bay rò sóng phát hiện và báo cho các lực lượng bắn nổ chiếc máy bay đó.

Sau khi thăm phòng thông tin chúng em được đến ngồi nói chuyện với các chú bộ đội. Ở đó nhiều bạn hỏi những chuyện riêng tư của các chú làm các chú rất khó trả lời. Em yêu cầu các chú hát tặng bọn em một bài hát. Các chú đều đồng ý và hát bài “Ngày đầu tiên đi học”. Các chú hát rất hay và đôi lúc cũng dí dỏm.

Bây giờ, em đã hiểu thêm được cuộc sống của các chú bộ đội và thầm hứa sẽ sống cho xứng đáng với các chú.

Theo Bailamvan.edu.vn

Xem thêm:  Bài số 61: Mùa thu ở đồng quê.