23 Phần 2 Đề 40: Chú mèo của tình thương. mới nhất

Phần 2 Đề 40: Chú mèo của tình thương.

Hướng dẫn

Gia đình tôi không giàu và cũng chẳng quá nghèo để mở một cửa hàng nhỏ. Mẹ tôi ngày ngày trông coi nó và bán những thứ linh tinh như bánh kẹo, kem, ổi… Sáng nay vừa thức giấc tôi đã nghe tiếng búa nện chan chát ngoài đường. Tôi lững thững bước ra thì thấy bố tôi đang cặm cụi làm gì đó ở trên cao. Tôi bước lại gần và hỏi:

– Bố ơi! Bố làm gì trên đó thế? Bố tôi từ trên cao nói vọng xuống:

– Bố đang treo biển con ạ.

– Treo biển gì vậy bố?

– À thì bố chỉ viết mấy chữ: “Ở đây có bán mèo con” để người ta biết mà đến mua thôi.

– Ơ! Bố định bán mèo hả? Chúng nó còn nhỏ lắm ai thèm mua chứ.

– Con không biết đó thôi, người ta thường mua mèo nhỏ để dễ dạy mà. Với lại nhà ta còn túng thiếu không đủ tiền để nuôi nó lớn lên được. Nếu giữ mãi chúng không sống được thì tội nghiệp lắm. Tôi thở dài buồn bã, đằng nào cũng chẳng ngăn được nổi quyết định của bố vì bố vốn là người quả quyết trong mọi việc. Tấm biển của bố linh nghiệm thật, mới treo lên mà đã có khách vào mua. Một cô bé thân hình mảnh dẻ, ốm yếu đã đứng trước cửa tự lúc nào. Cô bé lên tiếng nhỏ nhẹ:

– Chú ơi! Cháu muốn mua một chú mèo con. Bố tôi từ trong bước ra:

– Ờ! Cháu muốn mua mèo hả?

– Vâng ạ!

– Cô bé nhanh nhảu đáp.

– Thế giá của mỗi con là bao nhiêu hả chú?

– Cũng tùy, từ hai mươi ngàn đến bốn mươi ngàn. Tùy vào kích cỡ của chúng để trả giá cháu ạ.

Cô bé mở nắp khóa, móc ra từ trong cặp sách một ít tiền lẻ.

– Cháu chỉ có mười ngàn đồng thôi. Chú cho phép cháu xem chúng nhé.

Xem thêm:  Bài số 16: Công chúa Quỳnh Hoa kể chuyện về cuộc đời Thạch Sanh

Bố tôi mỉm cười hiền hậu. Vừa kêu “meo… meo” bố vừa gõ cho lũ mèo con ra. Ngay lập tức sáu chú mèo lon ton chạy ra vây quanh bố, một chú chậm chạp theo sau.

Cô bé kêu lên:

– Ôi đẹp quá!

Và sau một hồi ngắm nghía cô bé chỉ vào con mèo khập khiễng.

– Con mèo ấy làm sao thế ạ?

Bố tôi ngập ngừng trả lời:

– Tội nghiệp. Sinh ra nó đã thế, chân nó bị khiếm khuyết nên phải khập khiễng què quặt thế đấy.

– Đây chính là con mèo cháu muốn mua.

– Cô bé tỏ vẻ thích thú.

– Không, chú nghĩ cháu không muốn mua nó đâu. Còn nếu cháu thật sự thích nó thì chú tặng cháu đó.

Cô bé chìa tay đáp một cách quả quyết.

– Cháu không muốn được chú tặng. Nó cũng đáng giá như những chú mèo khác và cháu sẽ trả tiền cho chú.

– Không đâu! Cháu sẽ ghét nó cho mà xem. Nó không thể chạy nhảy vui đùa với cháu được. Cô bé không nói gì, cặp mắt mở to như muốn khóc. Và từ từ cô đưa tay kéo ống quần lên để lộ chiếc chân trái bị teo cơ đang được nâng giữ bằng khung kim loại. Cô bé ngước nhìn ba tôi chậm rãi nói:

– Cháu cũng đâu thể chạy nhảy vui đùa và con mèo nhỏ này cũng cần một ai đó thông cảm chú ạ!

Bố tôi như sững người trước câu nói của cô bé. Và bỗng nhiên ông cúi xuống đặt hai bàn tay lên đôi vai gầy của cô.

– Cháu đúng là một cô bé ngoan và giàu lòng nhân hậu nữa. Thôi được, chú sẽ bán cho cháu con mèo đó. Cô bé sung sướng cảm ơn bố tôi. Đôi mắt ngây thơ ứa ra những giọt nước mắt của tình thương.

Tôi lặng thinh đứng nhìn theo cái bóng nhỏ của cô bé bước ra khỏi cửa và dần khuất sau tán lá bàng xanh thẳm. Và tôi chợt nghĩ: “Cuộc sống ấm áp làm sao?”

Theo Bailamvan.edu.vn

Xem thêm:  Tả cây tre văn lớp 6