Business is booming.

Kể về những kỷ niệm của em dưới mái trường THCS

Kể về những kỷ niệm của em dưới mái trường THCS

Bài làm

Trường của tôi – với cái tên Trường THCS Văn Luông yêu dấu là một ngôi trường mới khang trang với nhiều dãy nhà cao tầng. Trường gồm những dãy nhà học được sơn màu vàng và dãy nhà điều hành sơn màu xanh dương nổi bật đứng ở giữa. Trong từng phòng học, lúc nào cũng vang lên lời giảng ân cần của thầy cô, những tiếng phát biểu của học trò và tiếng cười, nói của đám tiểu quậy trong lớp.

Với mỗi con người ai ai cũng có một quãng đời học sinh. Đối với tôi, quãng đời học sinh là quãng đời trong sáng, đẹp đẽ và tuyệt vời nhất.Và tôi yêu nhất ngôi trường cấp hai – nơi tôi đang theo học vì đây chính là nơi đem lại cho tôi những người bạn thân thiết, những thầy cô giáo ân cần và nhiều cảm xúc khác nhau.

Trường của tôi – với cái tên Trường THCS Văn Luông yêu dấu là một ngôi trường mới khang trang với nhiều dãy nhà cao tầng. Trường gồm hai dãy nhà học được sơn màu vàng và nhà điều hành sơn màu xanh dương nổi bật đứng ở giữa. Trong từng phòng học, lúc nào cũng vang lên lời giảng ân cần của thầy cô, những tiếng phát biểu của học trò và tiếng cười, nói của đám tiểu quậy trong lớp.

Xem thêm:  Phân tích đoạn trích Chị em Thúy Kiều của đại thi hào Nguyễn Du

Sân trường rộng rãi thoáng mát nhờ những hàng cây sữa che phủ. Đây là nơi lý tưởng để vui chơi. Tôi yêu sân trường này lắm. Mỗi nơi, mỗi chiếc ghế đá đều có nhiều kỷ niệm đẹp, vui buồn của tôi về những giờ ra chơi, những lần đi chơi cùng bạn bè hoặc những buổi chiều đi tập văn nghệ. Những hàng cây sữa vẫn đứng đó, vẫn tiếng lá xào xạc trong gió từ khi tôi bước vào lớp 6. Thấm thoắt đã qua ba năm học, giờ tôi đã là một học sinh lớp 9. Đã tới năm cuối cấp – năm học cuối cùng tôi được học tại ngôi trường này. Tôi mong sao thời gian hãy dừng lại đừng trôi đi để tôi được học mãi tại nơi đây.

Mái trường Văn Luông là ngôi nhà thứ hai của tôi. Sau này khi lớn lên tôi vẫn sẽ nhớ về thầy cô, bạn bè và ngôi trường thân yêu này. Nơi đây sẽ luôn là nơi lưu giữ bao kỷ niệm về tuổi học trò của tôi. Những kỷ niệm đẹp đẽ về những thầy cô, bạn bè mà tôi yêu quý. Thầy cô của tôi luôn dịu dàng nhưng cũng có khi nghiêm khắc hết lòng cho chúng tôi tri thức, những bài học bổ ích. Với tôi, thầy cô chính là người cha, người mẹ thứ hai của tôi – người dạy dỗ tôi nên người. Những người bạn lại là những người đồng hành tuyệt vời, luôn sát cánh bên tôi trên con đường học tập. Tất cả là những anh chị, những người bạn, người em trong một đại gia đình. Mỗi khi gặp chuyện buồn hay vui vẻ tôi đều chia sẻ với những người bạn thân của mình. Khi nghĩ đến họ, tôi cảm thấy lòng ấm áp hơn rất nhiều.

Xem thêm:  Phân tích truyện ngắn Những ngôi sao xa xôi của Lê Minh Khuê

Ngôi trường còn là một dấu ấn không thể phai nhòa trong tâm trí tôi. Với niềm tự hào và tình yêu tôi dành cho nơi đây, tôi mong sao trường sẽ luôn phát triển để đồng hành, đào tạo nên những người tài giỏi cống hiến cho đất nước này. Và tôi hy vọng nơi đây sẽ luôn là ngôi nhà yêu thương cho những thế hệ sau chúng tôi ngày hôm nay. Tôi sẽ mãi tự hào về trường Văn Luông – ngôi trường yêu dấu đã giúp tôi trưởng thành.

Comments are closed.